chuyển nhà thành hưng Mùa đông của Hà Nội vẫn là một mùa đông_9/11

Thảo luận trong 'Điện Thoại - Điện tử - Đồ Gia Dụng' bắt đầu bởi taxitai82, 9/11/18.

  1. 1,147
    0
    36
    taxitai82

    taxitai82 Active Member

    Tham gia ngày:
    17/8/18
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Đồng Tháp
    CAO ĐẲNG DƯỢC HÀ NỘI - chuyển nhà thành hưng Mùa đông của Hà Nội vẫn là một mùa đông lạnh với Lệ Thủy. Đứa bé đã quá lớn và bác sĩ khuyên cô không nên bỏ nó. Cô chỉ biết khóc. Cứ như gánh nặng thanh xuân để lại, cô nên làm gì lúc này, với đứa bé và với tương lai của chính mình?

    Gia Khải xếp lại vài thứ cho căn phòng tân hôn. Anh phát hiện ra cuốn sổ cũ bị giấu ở giữa khe của giá sách. Anh mở nó ra và đọc.

    “Đến giờ mình vẫn chưa tin được rằng mình đã có thai, mình đúng là một đứa tệ hại, cả ngàn lần muốn bỏ mà cuối cùng lại chẳng đủ can đảm để bỏ đứa bé.

    Gọi tạm con là Min, mẹ sẽ nói chuyện với con bằng những suy nghĩ viết ra trên giấy...cho đến ngày mẹ đủ can đảm để đón nhận con như một điều tuyệt vời của cuộc đời.

    Min được một tháng mẹ phát hiện ra cha con đã đính hôn từ rất lâu rồi. Giá mẹ không chạm vào chiếc laptop đầy kỉ niệm của họ, thì có lẽ, mẹ vẫn có thêm một chút thời gian hạnh phúc nữa bên cạnh cha của con mà không phải bận lòng lo sợ rằng một ngày nào đó, khi cô ấy trở về, mẹ và cha con sẽ trở thành người dưng một cách đột ngột.
    Có lẽ cha con yêu cô ấy rất nhiều Min ạ, mẹ chưa từng nhận được một nụ cười rạng rỡ đến vậy từ cha con, nhưng cô ấy có tất cả. Ngày đầu bước vào căn phòng này, mẹ rất ngạc nhiên vì tủ quần áo có quá nhiều bộ đồ sang trọng còn chưa giật mác. Hóa ra là cha con đã mua để đợi cô ấy về mặc chúng. Thật tệ hại làm sao khi mẹ đã thử hết chúng trong hạnh phúc. Cuối cùng, ngay cả những món đồ nhỏ nhất cũng không thuộc về mẹ.

    Chiếc nịt bụng này có lẽ khiến con đau nhiều lắm, mẹ xin lỗi nhưng có những chuyện chỉ mình mẹ biết thì tốt hơn, mẹ không muốn dùng con làm công cụ để trói buộc cha con, mẹ xin lỗi nhưng con chịu đựng thêm vài ngày nữa nhé, dù sao mẹ cũng sắp phải rời nơi này …”

    Khải phóng xe tới căn nhà mà anh mua cho Lệ Thủy. Đèn vẫn còn sáng. Anh lấy điện thoại gửi đi cho cô một dòng tin nhắn.

    “Em ra ngoài cổng đi, anh muốn gặp em một lát.”

    Không gian lặng im, không có hồi âm nào từ chiếc điện thoại. Anh vẫn ngồi im trong xe, anh không muốn quay trở về khi chưa gặp được cô.

    Lệ Thủy tỉnh giấc, cô mở mắt với điện thoại. Hai tiếng trước tin nhắn của anh gửi đến. Cô bật dậy, mặc chút đồ rồi ra ngoài. Thật may, anh vẫn ở đây - cô thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy chiếc Mẹc trắng quen thuộc đỗ ngay trước cổng. Cô mở cửa xe, ngồi cùng hàng ghế với anh.

    Gia Khải nhìn cô rất cẩn thận, ánh nhìn ấy khiến cô không quen, vì trước đó cô chưa từng nhận được một ánh nhìn như vậy.

    Anh chạm vào chiếc váy xòe rộng của cô. Cô vội đẩy tay anh ra:

    - Anh định làm gì vậy. Hôm nay là ngày dạm ngõ của anh với cô ấy mà, sao anh lại ở đây?

    Phải, dù rời xa anh, bận rộn hơn khi phải kiếm việc làm để có thêm chút tiền trước khi nằm ổ, nhưng những ngày qua, cô chưa hề bỏ qua bất kỳ một thông tin gì về anh. Cô vẫn hay lẻn vào Facebook của anh những lúc đêm muộn không ngủ được, đọc rất kỹ những dòng tin nhắn mà Tuệ Minh gửi cho anh.

    Gia Khải bỏ qua hết những câu nói của Lệ Thủy. Anh khẽ kéo chiếc váy xoè của cô lên.. từ từ... chậm rãi...một dải vải đen siết chặt quanh bụng của cô ấy và có thêm một chút máu đang dần chảy xuống đùi cô.

    - Đứa bé này là con của anh sao?

    - Đứa bé nào vậy, chỉ là em không muốn cho anh thấy bộ dạng phát tướng vì béo của mình thôi mà.

    Lệ Thủy lảng tránh câu hỏi của anh. Cô biết anh sẽ không tin những lời cô đang nói, nhưng thừa nhận thì chắc chắn cô sẽ không nói với anh.

    - Sao không nói cho anh biết.

    - Nói cho anh biết ư. Anh liệu có chịu rời bỏ cô ấy và chấp nhận em. Phải là con của anh, nhưng em cũng đã cố gắng hết sức rồi, em biết làm gì được cơ chứ. Em đã từng muốn bỏ nó, nó không nên đến bên em vào lúc này. Đến cuối cùng anh vẫn là chồng của người khác, chỉ có đứa bé này thuộc về em. Anh về làm đám cưới cùng cô ấy đi. Đám cưới ấy không thể thiếu chú rể được.

    - Còn con của em có thể thiếu cha, ý em là vậy sao, ít nhất em cũng phải nói cho anh biết chứ…

    - Vậy giờ anh biết rồi anh làm gì để bù đắp đây. Sao anh có thể trách móc em vì không nói cho biết trong khi bản thân anh thì chưa từng một lần đón nhận em đúng nghĩa. Anh quá yêu cô ấy, anh quá ích kỷ với em. Anh cư xử như thể anh cũng có tình cảm với em mà hóa ra mãi sau em mới biết vì anh từng tổn thương khi cô ấy rời đi nên anh mới dành hết những sự quan tâm đó cho em.

    Anh luôn nghĩ em là cô ấy, nhưng không, mãi mãi không phải, em sao có thể là người phụ nữ anh yêu. Anh về đi, về làm đám cưới cùng cô ấy, sống cho tốt vào, đừng tìm em nữa, em không cần anh phải có trách nhiệm.

    - Em không cần gì từ anh?

    - À, có đấy, cho em thêm tiền đi em cần tiền để mua thêm chút đồ cho đứa bé. Em sắp tiêu hết khoản tiền tiết kiệm mà ngày trước anh cho rồi.

    - Em vẫn chỉ là đồ đàn bà thèm khát những thứ không thuộc về mình.

    - Phải rồi, em là như vậy, anh thật tức cười quá. Anh mong chờ gì ở em chứ.

    - Anh cũng không biết mình mong chờ gì từ em mà đến đây…

    Đêm đông ấy, trời đột ngột mưa giao mùa. Cô ngã xuống giữa những dòng nước xối xả. Máu cứ thế tứa ra pha lẫn vào nước mà tan ra. Gia Khải thấy cô ngã, nhưng anh vẫn như mọi khi, không hề bước đến và nâng cô dậy. Lệ Thủy quá mạnh mẽ. Nếu lúc ấy cô nói rằng muốn giữ anh, có lẽ, anh sẽ ở lại cùng cô.
    ***
    Mùi không gian của bệnh viện không khó để nhận ra. Và trong bầu không khí xám xịt ấy, người đàn ông cũ, anh ta vẫn nắm chặt tay cô như ngày xưa đã từng.

    - Em tỉnh rồi sao, đừng cử động mạnh quá, em đang bị suy nhược cơ thể.

    - Em ở đây bao lâu rồi anh.

    - Hai ngày. Em hôn mê hai ngày rồi. Thật may vì em đã tỉnh lại. Từ nay đừng lo nghĩ nữa, em phải sống vì đứa bé.

    Cô không nói gì lẳng lặng nhắm mắt lại. Ít ra cũng có người luôn mong cô sống thật tốt. Ít ra thì cô cũng không phải là đứa trẻ cô đơn. Mấy ngày sau cô dần hồi phục. Khuôn mặt cũng bớt hơn những phiền muội mỗi ngày.

    - Anh không đi làm sao, lúc nào em mở mắt cũng thấy anh bên cạnh. - Cô khẽ hỏi Vũ khi thấy anh loay hoay sắp cháo ra bát.

    - Ừm có chứ em. Đợi em ăn xong rồi anh đi.

    - Anh vẫn tốt với em quá.

    - Em định làm gì với đứa bé.

    - Em sẽ sinh nó ra, và trở thành một người mẹ tốt. taxi tải thành hưng
     
  2. 472
    0
    16
    nmai3

    nmai3 Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Kiên Giang
    chuyển nhà thành hưng Thi trượt đại học tôi đành ở nhà làm ruộng với bố mẹ, cuộc sống yên bình trôi qua được hai năm thì có một doanh nghiệp ở tận trong Sài Gòn về quê tuyển công nhân cho khu chế xuất.

    Không bỏ lỡ dịp may tự lập tôi xin bố mẹ cho tôi vào thành phố thực hiện giấc mơ đổi đời. Bố mẹ vui vẻ ủng hộ tôi vì bố mẹ còn khoẻ, công việc nhà nông đủ để bố mẹ sống dư dả, vả lại chị gái tôi lấy chồng làng bên nên dù tôi có đi làm xa thì ở nhà đã có chị sớm hôm gần gũi, đỡ đần bố mẹ.

    Sau thời gian được đào tạo nghề, lớp thanh niên đến từ khắp nơi trong đó có tôi đã trở thành công nhân của xí nghiệp giày da xuất khẩu. Xí nghiệp không có đất làm nhà cho công nhân nên chúng tôi phải đi thuê trọ ở ngoài, để tiết kiệm tiền tôi, Tuấn và Hưng là 3 đứa cùng quê thuê chung một phòng ngủ còn ăn uống thì đã có cơm bình dân ngay đầu ngõ.

    Chúng tôi làm theo ca kíp nên phòng trọ hiếm khi đủ mặt cả ba người, tuy vậy mỗi khi chủ nhật trùng ngày nghỉ chúng tôi lại tổ chức bữa ăn trưa với mấy món quê cho đỡ nhớ nhà. Tôi, Tuấn và Hưng gắn bó với nhau được 3 năm thì Tuấn yêu và lấy một cô gái Sài gòn, còn Hưng thi đỗ vào một trường đại học mở nên phòng trọ chỉ còn lại mình tôi.

    Tôi cũng có ý chờ một người bạn mới vào trọ cùng cho đỡ vào ra thui thủi một mình, nhưng cả năm mà chẳng có ai, thành ra dần dần tôi cũng quen, rồi lại thấy ở một mình tự do, thoải mái hơn, muốn ăn thì ăn, muốn ngủ thì ngủ mà chẳng phụ thuộc, phiền luỵ gì đến ai.

    Rượu bia, thuốc lá không phải món tôi ưa thích, mục đích là vào Sài Gòn để kiếm tiền nuôi thân rồi tích luỹ kinh tế may ra đổi đời nên tôi chăm chỉ hết sức trong công việc.

    Ngoài giờ làm chính, tôi còn tranh thủ tăng ca khi xí nghiệp cần, số tiền tôi dành dụm được cũng ra tấm ra món sau gần 6 năm trụ lại chốn thị thành. Một năm hai lần về quê thăm bố mẹ, thăm chị gái, toii có quà cáp chút đỉnh thì bố mẹ, chị gái nhận chứ biếu tiền dứt khoát mọi người từ chối với lí do tôi cứ giữ lấy để còn lo chuyện vợ con.

    Biết bố mẹ mong tôi sớm xây dựng gia đình nhưng nhìn cảnh mấy đứa bạn cùng lứa vợ con bìu ríu, nhiều đứa làm cật lực mà bữa sáng lo bữa tối đến hụt hơi nên tôi khất với bố mẹ cho tôi thư thư một thời gian nữa để thật đủ đầy về kinh tế tôi sẽ lấy vợ cho bố mẹ yên lòng.

    Thế nhưng lời hứa của tôi không bao giờ trở thành hiện thực được bởi tôi đã tự huỷ hoại tương lai của mình khi tôi mắc HIV chỉ sau lần duy nhất quan hệ với cô gái lạ mà tôi tự nguyện đưa cô ấy về phòng trọ của mình.

    Đó là một buổi tối cách đây hai năm, tôi tham dự một tiệc sinh nhật của bạn cùng công ty tại quán karaoke, có chút men rượu làm nền, lại được cô gái trẻ son phấn thơm nức, váy áo mỏng tang khêu gợi kề bên, tôi không sao giữ nổi mình, để rồi tôi và cô gái lạ có một đêm "vui vẻ" trọn vẹn.

    Tôi đã trả công sòng phẳng cho cô ta và cho đến nay tôi chưa bao giờ gặp lại người tình một đêm của tôi lần nào nữa. Cũng từ lần quan hệ đó, tôi chưa bao giờ lặp lại. Thế nhưng trong lần kiểm tra sức khoẻ định kì gần đây của công ty, kết quả xét nghiệm máu cho thấy tôi dương tính với HIV.

    Nhận kết quả động trời ấy, tôi thấy tối sầm trước mắt. Xí nghiệp vẫn cho tôi làm việc nhưng với căn bệnh của mình tôi tự thấy xấu hổ, tự thấy cuộc sống của mình có khoảng cách với mọi người. Làm sao để bố mẹ, chị gái tôi ở quê khỏi sốc khi biết tình cảnh thật của tôi lúc này? Có là quá muộn để tôi làm lại cuộc đời? taxi tải thành hưng
     
  3. 472
    0
    16
    nmai3

    nmai3 Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Kiên Giang
    chuyển nhà thành hưng Thi trượt đại học tôi đành ở nhà làm ruộng với bố mẹ, cuộc sống yên bình trôi qua được hai năm thì có một doanh nghiệp ở tận trong Sài Gòn về quê tuyển công nhân cho khu chế xuất.

    Không bỏ lỡ dịp may tự lập tôi xin bố mẹ cho tôi vào thành phố thực hiện giấc mơ đổi đời. Bố mẹ vui vẻ ủng hộ tôi vì bố mẹ còn khoẻ, công việc nhà nông đủ để bố mẹ sống dư dả, vả lại chị gái tôi lấy chồng làng bên nên dù tôi có đi làm xa thì ở nhà đã có chị sớm hôm gần gũi, đỡ đần bố mẹ.

    Sau thời gian được đào tạo nghề, lớp thanh niên đến từ khắp nơi trong đó có tôi đã trở thành công nhân của xí nghiệp giày da xuất khẩu. Xí nghiệp không có đất làm nhà cho công nhân nên chúng tôi phải đi thuê trọ ở ngoài, để tiết kiệm tiền tôi, Tuấn và Hưng là 3 đứa cùng quê thuê chung một phòng ngủ còn ăn uống thì đã có cơm bình dân ngay đầu ngõ.

    Chúng tôi làm theo ca kíp nên phòng trọ hiếm khi đủ mặt cả ba người, tuy vậy mỗi khi chủ nhật trùng ngày nghỉ chúng tôi lại tổ chức bữa ăn trưa với mấy món quê cho đỡ nhớ nhà. Tôi, Tuấn và Hưng gắn bó với nhau được 3 năm thì Tuấn yêu và lấy một cô gái Sài gòn, còn Hưng thi đỗ vào một trường đại học mở nên phòng trọ chỉ còn lại mình tôi.

    Tôi cũng có ý chờ một người bạn mới vào trọ cùng cho đỡ vào ra thui thủi một mình, nhưng cả năm mà chẳng có ai, thành ra dần dần tôi cũng quen, rồi lại thấy ở một mình tự do, thoải mái hơn, muốn ăn thì ăn, muốn ngủ thì ngủ mà chẳng phụ thuộc, phiền luỵ gì đến ai.

    Rượu bia, thuốc lá không phải món tôi ưa thích, mục đích là vào Sài Gòn để kiếm tiền nuôi thân rồi tích luỹ kinh tế may ra đổi đời nên tôi chăm chỉ hết sức trong công việc.

    Ngoài giờ làm chính, tôi còn tranh thủ tăng ca khi xí nghiệp cần, số tiền tôi dành dụm được cũng ra tấm ra món sau gần 6 năm trụ lại chốn thị thành. Một năm hai lần về quê thăm bố mẹ, thăm chị gái, toii có quà cáp chút đỉnh thì bố mẹ, chị gái nhận chứ biếu tiền dứt khoát mọi người từ chối với lí do tôi cứ giữ lấy để còn lo chuyện vợ con.

    Biết bố mẹ mong tôi sớm xây dựng gia đình nhưng nhìn cảnh mấy đứa bạn cùng lứa vợ con bìu ríu, nhiều đứa làm cật lực mà bữa sáng lo bữa tối đến hụt hơi nên tôi khất với bố mẹ cho tôi thư thư một thời gian nữa để thật đủ đầy về kinh tế tôi sẽ lấy vợ cho bố mẹ yên lòng.

    Thế nhưng lời hứa của tôi không bao giờ trở thành hiện thực được bởi tôi đã tự huỷ hoại tương lai của mình khi tôi mắc HIV chỉ sau lần duy nhất quan hệ với cô gái lạ mà tôi tự nguyện đưa cô ấy về phòng trọ của mình.

    Đó là một buổi tối cách đây hai năm, tôi tham dự một tiệc sinh nhật của bạn cùng công ty tại quán karaoke, có chút men rượu làm nền, lại được cô gái trẻ son phấn thơm nức, váy áo mỏng tang khêu gợi kề bên, tôi không sao giữ nổi mình, để rồi tôi và cô gái lạ có một đêm "vui vẻ" trọn vẹn.

    Tôi đã trả công sòng phẳng cho cô ta và cho đến nay tôi chưa bao giờ gặp lại người tình một đêm của tôi lần nào nữa. Cũng từ lần quan hệ đó, tôi chưa bao giờ lặp lại. Thế nhưng trong lần kiểm tra sức khoẻ định kì gần đây của công ty, kết quả xét nghiệm máu cho thấy tôi dương tính với HIV.

    Nhận kết quả động trời ấy, tôi thấy tối sầm trước mắt. Xí nghiệp vẫn cho tôi làm việc nhưng với căn bệnh của mình tôi tự thấy xấu hổ, tự thấy cuộc sống của mình có khoảng cách với mọi người. Làm sao để bố mẹ, chị gái tôi ở quê khỏi sốc khi biết tình cảnh thật của tôi lúc này? Có là quá muộn để tôi làm lại cuộc đời? taxi tải thành hưng
     
  4. 472
    0
    16
    nmai3

    nmai3 Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Kiên Giang
    chuyển nhà thành hưng Chồng tôi là bác sĩ, doanh nhân thành đạt trong giới thiết bị y tế ở Sài Gòn. Đầu năm 2016 vì những bất đồng trong quan điểm sống chúng tôi ly thân nhưng vẫn ở chung nhà để con không bị hụt hẫng. Đến đầu năm 2017 có một cô gái đặt bánh tôi làm và yêu cầu tôi giao để được gặp gỡ. Tự dưng khi gặp cô gái đó tôi có một linh cảm rất đặc biệt, rằng đây là bạn gái của chồng mình. Theo dõi trang cá nhân của cô đó, tôi thấy đăng những tấm hình đi chơi ở Singapore, trùng với chuyến công tác của chồng mình, rồi những lời cảm ơn vu vơ của cô về tình yêu của anh nào đó dành cho mình. Lúc đó tôi nghĩ thôi mình cũng sống ly thân rồi, mà đàn ông cũng cần có nhu cầu nên chuyện anh ta có bồ là bình thường thôi.

    Thường thì những người làm chuyện mờ ám rất hay để lại dấu vết, thỉnh thoảng lại rớt ra tờ giấy chuyển tiền cho cô gái đó, mỗi lần vài trăm triệu, đôi lúc anh nói với con rằng đi ăn cơm với khách hàng đến 11 giờ đêm mới về, trong khi về nhà chẳng có mùi bia rượu. Rồi tôi đưa con qua Mỹ học. Do con còn nhỏ nên tôi quyết định ở lại với con một thời gian, đến khi nào con vào được ký túc xá thì mình sẽ về. Ở Mỹ, bạn không có chiếc ôtô giống như bên mình không có chiếc xe máy vậy. Thế mà chồng tôi nói là không có tiền, có mua xe thì chỉ mua xe cũ thôi. Sau đó anh đồng ý mua xe nhưng chỉ mua xe rẻ tiền thôi.

    Cách đây mấy tháng, tình cờ chồng tôi đưa cho con gái một cái thẻ từ lên thang máy của một căn hộ thay vì thẻ taxi là tôi đã biết anh lập cho mình một tổ ấm bên ngoài. Tôi buồn lắm nhưng cứ nhủ thầm mình phải ráng vài năm cho con lớn chút rồi phanh phui sự thật. Nhưng rồi hình như tôi và anh ấy hết nợ với nhau khi tôi mua một cái mắt kiếng 14 USD, anh nói sao không đến cửa hàng một USD mà mua. Tôi choáng váng ngay lúc đó, doanh nhân nổi tiếng lại kêu vợ mình đi mua cái kiếng mát một USD sao.

    Giọt nước tràn ly, tôi gọi điện về Việt Nam nhờ bạn bè thu thập chứng cứ ngoại tình của anh với sự chắc chắn 100%. Chỉ cần 2 ngày là đã có đầy đủ thông tin, hình ảnh căn hộ của hai người, hình ảnh thân mật của họ cũng như lịch trình đi lại mỗi ngày về tổ ấm mới của anh. Tôi gửi con và bay về Việt Nam để nộp đơn ly hôn mới biết rằng ngoài căn hộ cao cấp đó anh còn mua cho cô mấy miếng đất, mở cho cô một quán cà phê. Cô ấy không phải nhân viên văn phòng như tôi tưởng mà là nhân viên phục vụ trong quán bia.

    Điều tôi muốn nói với các bạn rằng, khi không còn hợp nhau nữa các bạn cứ mạnh dạn ly hôn, cùng chăm lo cho con. Đừng vì những dư luận xã hội hoặc cố giữ danh giá gia đình để rồi trong một người phải đi tìm niềm vui mới một cách lén lút như thế. Sai lầm của tôi là đã dung dưỡng cho hành động ngoại tình của chồng suốt hai năm qua để rồi giờ đây khi mọi việc vỡ lở, chồng lại lồng lộn lên, không thừa nhận chuyện mình làm và vu khống tôi muốn chiếm gia tài của anh, dù tôi chỉ lấy khoảng 30% mà thôi.

    Nhìn những hình ảnh thân mật của hai người, biết được số tài sản khổng lồ mà anh tặng cho cô ấy trong khi mấy mẹ con sống tằn tiện vất vả nơi xứ người khiến tôi buồn lắm. Ngày xưa khi lấy nhau cả hai đều nghèo, tôi tốt nghiệp đại học Sư phạm nhưng đi dạy được 4 năm rồi ở nhà chăm con và phụ chồng trong chuyện làm ăn. Cái kết tôi nhận được là như vậy đó các bạn. Giờ tôi tập quên những chuyện buồn để làm lại cuộc đời ở tuổi hơn 40. Tôi chỉ thấy tiếc cho một bác sĩ, một doanh nhân thành đạt như anh. Vì không muốn mất đi danh tiếng gia đình mà anh không dám về nói thẳng với tôi rằng đã có người mới, lúc đó mấy mẹ con tôi sẽ ra đi một cách nhẹ nhàng.

    Hạnh phúc là thứ phù du quá đấy bạn. Tôi ngồi đây viết những dòng này để gửi cho những chị em phụ nữ đang hy sinh cuộc sống, tuổi trẻ của mình cho chồng con, hãy dừng lại 5 phút để nhìn lại mình nhé. Có thể bạn sẽ gặp được người đàng hoàng nhưng cũng sẽ có những trường hợp đáng tiếc như tôi. Vài dòng tâm sự của một phụ nữ trung niên đang xây dựng lại cuộc đời. taxi tải thành hưng
     

Chia sẻ trang này